Tháng 10.2008 - Chân Tịnh Ý phiên tả & biên tập: Pháp thoại của Sư ông làng Mai ngày 21.05.2008 trên tổ đình từ bỏ Hiếu - Huế
*
*
Kínhthưa đại chúng,

Hômnay là ngày 21 mon 5 năm 2008. Chúng ta đang nghỉ ngơi tại thiềnđường Trăng Rằm của tổ đình từ Hiếu.

Bạn đang xem: Tứ diệu đế thích nhật từ

Nếucó người hỏi, thầy biết Tứ Diệu Đế chưa, sư cô biếtTứ Diệu Đế chưa, đạo hữu biết Tứ Diệu Đế chưa, thìmình vấn đáp thế nào cho đúng? tự hồi bắt đầu vô chùa, mìnhđã được học tập về Khổ, Tập, Diệt, Đạo với mình nghĩ rằng,mình đang biết rồi. Nhưng chiếc hiểu, dòng biết của bản thân vềTứ Diệu Đế có thể ngày càng sâu rộng và cái hiểucách đây cha bốn chục năm rất có thể còn ngây thơ, cạn cợt.

Nếucó ai hỏi, thầy độc nhất Hạnh đang hiểu hết Tứ Diệu Đếchưa? - tôi đang trả lời, chưa! Tôi hiểu sẽ khá, nhưngchưa phát âm hết. Thanh lịch năm tôi hoàn toàn có thể hiểu về Tứ Diệu Đếsâu hơn năm này. Cứ bởi vậy cái hiểu của bản thân mình càng ngàycàng sâu hơn, cao hơn nữa nếu mình gồm tu, có học, nếu như mình khôngnghĩ rằng mình đã hiểu rồi. Sự thật là mình không hiểuhoàn toàn, tôi chỉ hiểu một không nhiều thôi. Cái này cũng đúngvới bát Chánh đạo, Ngũ căn, Ngũ lực, Thất nhân tình đề phận,Bát Thánh đạo phần.

Nếunói tôi đã hiểu rồi thì không đúng, dù chính là vị Phápsư đã từng có lần tu học tập và đào tạo năm, bảy năm. Nhờ sựtu học tập mình hoàn toàn có thể hiểu sâu thêm đầy đủ giáo lý cơ mà ban đầumình tưởng đối kháng sơ dễ hiểu như Tam bảo: Phật, Pháp, Tăng.Thầy nhất Hạnh gồm cái phát âm khá sâu về Tam bảo, nhưng lại thầyNhất Hạnh không biết hết được và sang năm Thầy đã cócái gọi sâu rộng về Tam bảo. Điều đó là sự thật. Chonên nghĩ về rằng tôi đã hiểu vậy nào là Tam bảo, Tứ DiệuĐế rồi là một ảo tưởng, một sự không đúng lầm.

Mìnhhiểu chưa nhiều lắm đâu. Có thể mình bắt đầu chỉ gồm vàiba khái niệm sơ lược về lý thuyết đó về Tam bảo, Tứ DiệuĐế, bát Chánh đạo.

Bốnsự thiệt mầu nhiệm.

Ngàyxưa gồm Tổ dịch Tứ Diệu Đế là Tứ Thánh đế. Thánh cónghĩa là linh thiêng. Tứ Thánh Đế là bốn thực sự linh thiêng.Tứ Diệu Đế là bốn sự thật mầu nhiệm. Đế là việc thật.Nhìn vào chữ đế, chữ Hán, bản thân thấy người Hoa tất cả quanniệm về việc thật. Một mặt là chữ ngôn, một mặt là chữđế. Lời nói của ông Vua. Lời của ông Vua cần là sựthật, chưa chắc. Khẩu ca của ông vua hoàn toàn có thể như đóng góp đinhnhưng chưa có thể đã là sự thật. Thực sự là đối tượngcủa sự tìm kiếm tòi. đơn vị tu tương tự như nhà khoa học luôn luôn cóý hướng hy vọng đào sâu, hy vọng tìm tòi. Nếu mình nghĩ về rằngmình đọc rồi, biết hết rồi thì sự kiếm tìm tòi đó chấmdứt. Nhà khoa học cũng vậy, nhà tu cũng vậy. Bên khoa họcsử dụng mọi máy móc tinh xảo, công ty tu sử dụng thân khẩuý, niệm, định, tuệ nhằm tìm tòi. Nếu như mình tìm tòi mang đến đànghoàng, đi sâu vào thì mình sẽ sáng tạo ra sự thật và càngtìm tòi thì thực sự càng được phát minh sâu hơn, bự hơn,rộng hơn. Giờ Phạn là Arya. Arya có nghĩa là cao quý. Sựthật này là sự thật rất to lớn quý. Vì vậy người Tây phươngdịch là noble truth, hoàn toàn có thể dịch là holy truth, hoặc WonderfulTruth. Tây phương hiện thời dịch noble tự chữ Arya. Sự thậtcao quý, thực sự thánh thiện, thực sự mầu nhiệm. 

Sựthật trước tiên là Dukha - Khổ. 

Tâyphương dùng chữ illbeing nhằm dịch chữ Dukha. Illbeing là khóở, tất cả bệnh tật, gồm cái gì ko suông chảy, bế tắc. Illbeinglà ngược lại với wellbeing. Wellbeing là sự sảng khoái, sựthông suốt, an vui, không tồn tại vấn đề. Chữ khổ ở chỗ này cónghĩa là ko thoải mái, ko hạnh phúc, không thông thoáng,bị bế tắc, khổ đau. Lúc mình học tập thì thầy rất có thể dạyrằng, sự thật thứ nhất, Khổ đế, bao gồm nghĩa đời là khổ.

Nóiđời là khổ thì cũng đúng nhưng mà chỉ đúng phần làm sao thôivà cần mình có niềm tin rằng đời chỉ có khổ. Đời chỉlà khổ thôi chứ không hề là cái gì khác, đó chưa hẳn làsự thiệt toàn vẹn. Giảng sự thậtthứ duy nhất đời là khổ, life is illbeing là chỉ đúngphân nữa thực sự vì đời cũng hoàn toàn có thể rất vui, có thểthoải mái, thông thoáng, vơi nhàng, chưa hẳn chỉ bế tắcsầu khổ mà lại thôi. Cho bắt buộc sự thậtthứ nhất chưa phải đời là khổ.

Sựthật đầu tiên là khổ đau đang có mặt vàhạnh phúc cũng đang xuất hiện mặt

Khổđau đang xuất hiện là một sự thật. Nhưng thực sự đó khôngtrái kháng lại sự thật khác, nó nằm phía sau sườn lưng là hạnhphúc cũng đang xuất hiện mặt, cũng rất có thể đang có mặt, tuy vậy chưacó cơ hội bộc lộ ra nhưng mà thôi. Như lúc bị mây đậy thì khôngthấy phương diện trăng nhưng mà nói không có trăng, chỉ có mây, thìkhông đúng. Sự thật đầu tiên xácnhận trong tích tắc hiện tại bao hàm khổ đau. Cơ mà khôngcó nghĩa đời chỉ là khổ đau. 

Đờichỉ khổ đau ê ẩm là lối giáo dục đào tạo nhồi sọ. Đời gồm thểcó hạnh phúc, có thanh thoát. Mình không muốn giáo dục nhồisọ. Đời là khổ là lối giáo dục đào tạo nhồi sọ. Bao hàm đaukhổ trong cuộc đời, nhận diện những gian khổ đó là cóthật. Đó là sự việc thật sản phẩm nhất. Tại vì khi mình đi tớisự thật sản phẩm công nghệ ba, khổ khử -Diệt đế- là việc vắng mặtcủa khổ đau. Sự thật trước tiên là sự xuất hiện của khổđau. Thực sự thứ ba là việc vắng mặt của khổ đau. Vắngmặt khổ đau đồng nghĩa tương quan là sự có mặt của hạnh phúc,phải vậy không? Cũng như vắng mặt bóng về tối là sựcó khía cạnh của ánh sáng. Nếu như khộng tất cả bóng về tối thì loại nàothay nỗ lực bóng về tối nếu không hẳn là ánh sáng? do vậy chonên sự thật thứ bố là hạnh phúc có thể có được. Sựthật đầu tiên xác định sự có mặt của khổ đau. Sựthật sản phẩm ba khẳng định sự có mặt có thể có của hạnhphúc. Hai thực sự đó đối đãi với nhau. đồng ý sựthật đầu tiên là phải đồng ý sự thật máy ba. Chấpnhận thực sự thứ bố thì phải đồng ý sự thiệt thứnhất. Cũng như nói gồm bùn thì mới có thể có sen. Không tồn tại bùn thìkhông tất cả sen. Vị vậy thực sự thứnhất là đối với sự thật thứ bố mà nói.Không thể nào hiểu được thực sự thứ ba còn nếu không hiểuđược thực sự thứ nhất. Vì vậy cái thấy đầu tiên củamình về việc thật trước tiên là xácnhận sự xuất hiện của thống khổ vàsựthật thứ cha là xác nhận khổ đau bao gồm thể xong xuôi đểhạnh phúc bước đầu có mặt. Đólà hai đế, thứ nhất và thiết bị ba. Vì vậy thì không bi quan,yếm thế, không có giáo dục nhồi sọ. Nó rất khoa học.Ngày xưa cũng như hiện nay chúng ta muốn mô tả sự thậtthứ nhất cùng các sự thật khác. Ngày xưa bọn họ miêu tảsự thật theo kiểu ngày xưa, vô cùng là 1-1 sơ. Sinh là khổ,già là khổ, bệnh dịch là khổ, bị tiêu diệt là khổ. Đó là tư cáikhổ đau.

Ngàyxưa tư tưởng khổ thì gồm sanh, tất cả già, gồm bệnh, cóchết. Hiện giờ chúng ta không hẳn phải quan niệm giốngnhư ngày xưa. Tại vị sanh ra một đứacon hoàn toàn có thể mang lại niềm vui cho rất nhiều gia đình. Mìnhcó thể ăn uống mừng khi gồm những người con sinh ra, chính vì như thế sinhchưa hẳn sẽ là khổ. Rất có thể tronglúc sinh tất cả những trở ngại của bà mẹ, có tiếng khóc oa oacủa đứa con, gồm những giây phút khó khăn nhưng bao gồm cái gìkhông khó khăn đâu? Được một mảnh bởi cũng khó khănlắm chứ, tất cả một sở làm cho cũng khó khăn lắm chứ, nên không?Vì núm sanh rất có thể có chút trở ngại nhưng sanh hoàn toàn có thể làđiều hết sức vui, còn nếu không vì sao mình hát „happy birthday toyou“.

Cònlão là già, nhị chân đi yếu, nhai cơm trệu trạo khôngnhỏ. Đi còng lưng lại, phía hai bên hai bạn đỡ, khổ thật.Không được như tuổi trẻ, hy vọng nhảy thì nhảy, mong muốn chạythì chạy. Dẫu vậy tuổi già cũng có thể có hạnh phúc của tuổigià. Đây là tay nghề trực tiếp. Tuôỉ lớn thanh thảnhơn, không vội vàng, hối hận hả, không bồn chồn như tuổi trẻ.Thử tưởng tượng mình như loại suối cao rã xuống thìmình nhảy đầm nhót, ca hót, chạy hết sức nhanh, càng nhanh càng tốt.Đó là tuổi trẻ. Cái suối đi xuống đồng bởi thì chảychậm lại khi mẫu suối vươn lên là dòng sông thì dịu dàng êm ả hơn,lắng nhẹ hơn. Chiếc sông trôi siêu bình thản, vơi khỏe hơnnhiều. Khi gồm an thì bao gồm lạc những hơn. Khilớn tuổi bản thân đằm lại, mình có nhiều thì giờ đồng hồ hơn, mìnhsống thong dong hơn. Già có thể nhẹ nhàng, hoàn toàn có thể ung dung,có thể thâm thúy hơn buộc phải già chưa hẳn là khổ.

Bệnhcố nhiên là khổ rồi. Cơ mà nếu không có bệnh thì mìnhkhông có thời cơ để thấy được, không bệnh dịch là hạnhphúc. Ví dụ mình nhức răng. Khi đau răng vào tầm ba giờkhuya, thức chờ cho tám giờ sáng phòng mạch của nha sĩmới mở cửa. Dịp đó mình new giác ngộ, không đau rănglà hạnh phúc quá chừng. đau khổ nó dạy cho mình biết mìnhđang bao gồm hạnh phúc. Mình có thể đánh mất niềm hạnh phúc đóbất cứ dịp nào. Anh vẫn khổ nhưng kỳ thực anh đang córất nhiều điều kiện hạnh phúc. Anh chỉ cần trở về giâyphút hiện nay tại, mày mò ra những điều kiện hạnh phúc đólà anh niềm hạnh phúc liền. Khổ đau cũng chính là một cần thiết chocuộc đời. Nếu không có khổ thì nhỏ người không có thểlớn lên được. Chủ yếu khổ đau tạo nên mình thành người.Nơi nào không tồn tại khổ đau, nơi đó con fan không lớn lênđược, lừng chừng thương, lừng khừng hiểu, nhì điều làmcho bạn ta hạnh phúc. Duy nhất là hiểu biết cùng thương yêu,hai dòng đó chỉ có thể un đúc được khi có khổ đau. Hiểuđược loại khổ thì bản thân mới gật đầu thương yêu. Bởi vì vậycho đề xuất cái khổ rất là cần. mỗi người cần phải có mộtítkhổ đau, vụ việc là liều lượng của khổ đau. Liều lượngđúng thì cực kỳ hay, liều lượng không đúng thì không được, nhưkhi mình nấu nướng canh, yêu cầu bỏ bao nhiêu muối, muối những thìkhông ngon. Mọi người trong bọn họ phải có cái liều khổđau nào đó để chúng ta cũng có thể lớn lên được. Nhỏ cháucũng vậy, chớ sợ con cháu khổ, chỉ sợ con cháu khônghọc hỏi được trường đoản cú khổ đau nhưng mà thôi. Chính khổ nhức làmcho mình trưởng thành, tạo nên mình thành bạn lớn. Khổđau vào vai trò không hề nhỏ trong việc chế tác trường đoản cú bi, hiểubiết và thương yêu. Người phật tử không sợ khổ. Ngườiphật tử nhìn thẳng vào khổ đau, giao lưu và học hỏi từ khổ đauvà béo lên nhờ vào khổ đau. Cách biểu hiện trốn chạy không phảilà cách biểu hiện của đạo Phật. Vì vậy cho nên người ta hỏi,tạisao khổ là một thực sự cao quý? Khổ bao gồm gì cao quýtrong loại khổ đau đâu cơ mà nói khổ đế là sự việc thật cao quý?

Bâygiờ bắt đầu hiểu, nói Khổ đế là việc thật cao cả vìnhờ khổ đế nhưng mà mình hoàn toàn có thể học hiểu, học tập thương vàgiác ngộ được. Cũng tương tự không có bùn thì làm sao mà cósen. Nếu không có khổ nhức thì không tồn tại hiểu cùng thương. Vìvậy xác định khổ đế là một sự thật cao quý, một sựthật mầu nhiệm, một sự thật thánh thiện. Nếu như mình chỉlà nạn nhân của khổ đau, không học hỏi và chia sẻ được tự khổđau, lo lắng trốn tránh khổ đau, thì loại khổ kia không còncao quý nữa. Khuynh hướng con bạn là chạy trốn khổ đautrong khi đức núm tôn dạy đừng chạy trốn khổ đau, hãycan đảm quan sát thẳng, đối diện với khổ cực để học hỏivà để to lên. Cho nên vì vậy sự thật trước tiên là một sựthật cao quý, là một sự thật thánh thiện, là 1 trong sự thậtmầu nhiệm, một diệu đế, thánh đế.

Chếtcũng vậy. Chết không hẳn chỉ làkhổ. Cùng với một người đã sinh sống lâu,đã mệt mỏi mỏi, đã có những trở ngại trong cơ thể thì chếtlà một cái tốt nhất có thể cho họ nhằm họ hoàn toàn có thể tiếp tục dướidạng không giống trẻ hơn, tươi hơn, mát hơn. Tưởng tượng làmình bị lên án không bao giờ được chết. Người ta đến mìnhbản án, anh không bao giờ được chết hết. Anh phải sốngtừ đời này quý phái đời khác, không biết quý vị bao gồm chịunỗi tốt không? có những khi mình quá mệt nhọc mỏi, tất cả quá nhiềuđau nhức thì bị tiêu diệt là loại giải thoát nhằm mình rất có thể hóasinh ra kiếp bắt đầu lành hơn, mạnh khỏe hơn. Do vậy không hẳn chếtđã là cái trọn vẹn xấu. Nếu không tồn tại cái bị tiêu diệt thì làmgì có cái sống! tử vong và chiếc sống tương tức với nhau.Ví dụ mình gieo hạt bắp xuống đất. Giả dụ hạt bắp khôngchết để nhường chỗ mang đến cây bắp thì làm những gì có tương lai?Cho đề xuất chết là đk rất cầnthiết cho loại sống. Mình buộc phải chếtcho bản thân được sống, cho con cháu mình được sống. Bản thân làmphân bón cho chính mình, cho bé cháu mình. Bản thân nuôi nhỏ cháumình cùng hạt bắp dự trữ hầu như chất bổ dưỡng của mộtbà mẹ. Lúc cây bắp ra đời rồi thì phân tử bắp cần sử dụng hết nhữngnhựa sinh sống trong hạt bắp đó để nuôi cây bắp béo lênvà nhằm cây bắp đâm rễ. Sau khoản thời gian lấy hết phần nhiều chất nhựatrong phân tử bắp rồi thì nó bắt đầu lấy chất dinh dưỡngtrong lòng đất. Chết là một trong điều khôn cùng mầu nhiệm. Mìnhđang bị tiêu diệt từ từ để nuôi dưỡng bé cháu mình, tức mìnhnuôi dưỡng chính mình trong tương lai. Tại vì chưng hạt bắp vớicây bắp chưa hẳn là nhị thực thể riêng biệt biệt. Cây bắplà sự thông liền của phân tử bắp. Chừng nào cây bắp còn làhạt bắp còn. Chết choc đó không hẳn là chết. Chết làđiều kiện cần thiết cho cuộc sống được tiếp tục. Thấyđược do đó thì ko sợ bị tiêu diệt nữa cùng mình có thể mỉmcười với chiếc chết.

Ngàyxưa miêu tả sinh,lão, bệnh, tử toàn là tiêu cực mộttrăm phần trăm. Tu là để ra khỏi bốn mẫu đó. Khôngsinh, không già, ko bệnh, không chết. Sinh, lão, bệnh, tử:khổ. 

Cầubất đắc: khổ. rất nhiều gì mình cầu mơ, mong đợi, thèmkhát mà không được, ví như mãnh bằng hay chức vụ, tuyệt sựnghiệp nhiều sang… những chiếc đó, mong muốn mà không có làkhổ! ước bất đắc, khổ. Đây là sự việc thật. Nhưng mà khổ nàykhông phải là một trong những thực tại khách hàng quan. Tại vày mình cầucho phải khổ. Không mong thì tất cả khổ đâu? trường hợp mình không muốnmãnh bởi thì làm gì có khổ? Vì bạn thích có bằngnên bắt đầu khổ. Đôi khi có bằng còn khổ rộng nữa. Có mảnhbằng, vui vui được vài bữa, rồi thấy mảnh bởi này chẳngcó cực hiếm gì, lại mong muốn cái khác. ước không được thìkhổ nhưng mong được cũng khổ như thường. Sựthật này cũng không nên lắm. Cầu mẫu đó, đượcrồi thì mình cầu mẫu khác. Vì thế cầu đắc cũng khổ chứkhông bắt buộc cầu bất đắc bắt đầu khổ. Vấnđề ở vị trí cầu hay không cầu nhưng thôi. 

Nhữngcái mà bạn xưa dùng để diễn đạt sự thật lắp thêm nhất,mình cần nhìn mang đến sâu mới hiểu, đó là cách phát âm củangười xưa. Ko hẳn bây chừ mình cần theo loại hiểuđó. Phật học là một trong những khoa học. Mình là 1 học giả, mìnhlà một đơn vị khoa học, mình bắt buộc khám phá càng ngày càng sâuthêm chứ vì sao cứ ngồi này mà lập đi lập lại nhữngđiều người xưa đang nói. Tổ Lâm Tế đang nói vì thế đó.Đừngê a lập lại phần đa giáo điều của người xưa. Mình đâuphải là chiếc máy record, mình đâu chỉ có là chiếc máy cassette.

Xem thêm: Tag: Sửa Điểm Thi Ở Hà Giang : Lộ Nhiều &Apos;Vip&Apos; Nhờ Nâng Điểm

Áibiệt ly, khổ. Yêu đương nhau mà không được ở ngay gần nhau,khổ. Đây là sự thật nhưng chỉ là 1 nữa của sựthật thôi. thuở đầu bị chúng<1> nhờ cất hộ đi làng mạc khác, cũnghơi buồn. Ai ngờ đi thôn khác phần nhiều vướng mắc kia tan đi,mình khỏe. Mình niềm hạnh phúc hơn nhiều. Mình gồm có dây mơrễ má, vướng mắc chiếc này, vướng mắc chiếc kia, tưởng rằngkhông ngay sát nhau thì khổ lắm. Ai dè qua xã kia tại 1 nămrồi, không muốn về nữa. Vì vậy áibiệt ly không phải là khổ. Nó tất cả thểđem lại hạnh phúc. Gồm có người đi qua cầu kia rồi.Biết rằng loại cầu kia mình nghĩ không đi qua cũng được.Bây giờ bản thân đã thoát khỏi ra rồi, bản thân nghĩ, trời đấtơi, hồi kia mình khổ biết bao nhiêu. Bây giờ mình thoátra khỏi, mình dìu dịu biết bao nhiêu. Biệtly, xa cách đôi khi làm cho mình thương nhau hơn, quý nhau hơn.Phải vậy không thầy, võ sư? Biệt ly giúp mình trân quý sựcó phương diện của nhau hơn. Ở gần nhau, coi thường nhau. Lúc ngườikia đi xa rồi bản thân thấy, trời khu đất ơi, người đó dễ thươngquá! Biệt ly không hẳn là cái hoàn toàn xấu. Nó cũng có thể có cáihay. Mình bắt buộc thấy được. Bạn xưa nói, tất cả sự thật,nhưng ko phải là sự việc thật giỏi đối, thực sự trămphần trăm. Mình đề xuất nghe, đề nghị hiểu bằng cái thông minhcủa mình, bằng sự thừa nhận thức độc lập của mình. 

Óantằng hội, khổ: những người dân mình ghét mà lại cứ sinh hoạt vớihọ thì khổ. Tôi chỉ có hạnh phúc được khi bóc tách rời,đi làng khác, mới được hạnh phúc.

Ngoàiđời gồm có cặp vợ ck khi new yêu nhau, bắt đầu cướinhau thì bọn họ nói, không tồn tại em làm thế nào anh sống sót được, chắcanh chết quá. Nếu không có em thì đời anh không nghĩa lýgì. Không có anh cũng vậy, đời em chẳng còn chân thành và ý nghĩa gì cả,thà em chết, không khi nào cưới bạn khác. Dẫu vậy nếu khôngtu tập thì chừng ba bốn năm sau, họ có cảm tưởng khác.Người tê là gánh nặng mang đến mình, mỗi lúc thấy người kiathì bản thân không hạnh phúc nữa. Ban sơ thì quan sát nhau cũngđủ no, hiện giờ nhìn khía cạnh nhau ko được nữa. Nói chuyệnvới nhau ko được nữa bởi vì gây nội kết lẫn nhau quá nhiều.Bắt cần sống với những người này mang lại trăm năm, chắcmình bị tiêu diệt quá. Tình yêu thời xưa đẹp vì thế mà bây giờtrở thành ngục tù bình thường thân. ân oán tằng hội khổ. Bản thân phảichịu đựng ổng suốt thời gian sống mình tốt sao? Mình phải chịu đựngbà cho hết đời hay sao? Cái kia nó bởi vì tâm. Giả dụ mìnhcó Phật pháp, mình hoàn toàn có thể chuyển hóa, biến hóa được.Óantằng hội khổ ko phải là sự việc thật khách quan. Tất cả Phậtpháp mình thay đổi được hết. Ghét nhau mà hàng ngày nhìnthấy phương diện nhau, ngán quá. Nhưng có mặt của từ bỏ bi thêm vào,nó khác hẳn ngay lập tức.

Ngũấm xí thạnh, khổ: Năm nhân tố sắc, thọ, tưởng, hành,thức còn nếu như không điều hòa cũng tạo thành khổ. đặc điểm này quá mạnh.Xí là cháy lên, trở thành bao phủ những loại khác, làm cho mấtthăng bằng. Trong số những yếu tố của năm uẩn như giậnbuồn, lo hay năng lượng trong thân thể như tích điện tìnhdục chẳng hạn, nếu như nó lên những quá thì nó làm cho mình khổ.Năng lượng của sự lo lắng, tăng lên cũng làm cho mình khổ.Trong Quy tô Cảnh Sách nhưng mình đọc sáng nay có câu: mặc dù tứđại phù trì thượng tương vi bối, sắc thái này tuy đượcbốn yếu đuối tố khu đất nước, không khí và sức hot nâng đỡnhưng tư yếu tố đó bao gồm khi chống chọi nhau. đôi lúc hỏabốc lên nhiều thì tôi cũng khổ, nước những quá cũng khổ,gió các cũng khổ bởi vậy sự thăng bằng phải khéo léođể giữ gìn. Nếu không tồn tại sự thăng bằng đó trong năm uẩnvà vào tứ đại thì cũng khổ. Đây là sự việc thật cần khámphá, tuy vậy nó thừa vắn tắt. Sau này các thầy, các sư cô phảikhai thác ngũ nóng xí thạnh khổ này cho rõ ràng, khoa học hơn.

Mìnhlà người học Phật của nỗ lực kỷ hai mươi mốt, mình lànhà công nghệ trong lãnh vực thực tập đạo phật trong thếkỷ 21, bản thân phải tất cả sự trình bày khác hơn về sự việc thậtthứ nhất. Nó tương thích hơn, tại vày trong chúng ta, ai cũngtừng khổ. Dù bọn họ còn trẻ bao gồm thể chúng ta đã khổ rồi.Có khi mới hai tuổi, bố tuổi, đã bước đầu khổ rồi. Khổđó là những kinh nghiệm trực tiếp, mình khổ cái gìthì bản thân nói ra chiếc đó. đầy đủ khổ đau tất cả thiệt chứ khônghẳn là rất nhiều điều tín đồ xưa vẫn nói. Đó là phần đông côngthức của tín đồ xưa để giảng bày dòng khổ. Không hẳnlà mình bắt buộc theo tuy nhiên mình đề nghị biết. Phật pháp bắt buộc khếcơ, tức là nó phải thỏa mãn nhu cầu được những yêu cầu đangcó thực của nhỏ người. 

Sựcăng thẳng sinh hoạt trong thân và tâm.

Cáikhổ đầu tiên nhưng mà mình phải nói đến là sự căng thẳngở trong thân và trong tâm của mình. Đó là 1 sự thậtkhông nên chỉ riêng rẽ cho cá nhân mình mà cho cả xã hội.Đó là việc dồn nén, sự căng thẳng trong thân với trong tâm,stress. Quán chiếu thì mình thấy mình đang sống và làm việc trong thếkỷ, trong môi trường xung quanh đang tạo ra sự căng thẳng trong thânvà vào tâm. Nhà chính trị, nhà doanh thương, bên giáo dục,tất cả bọn họ không gồm thì giờ để sống. Chúng ta bậnrộn quá nhiều, họ lo toan công việc. Ngay các thầy trụtrì cũng vậy. Những sư cô, sư bà cũng vậy, rất nhiều côngviệc. Phải lo mẫu này, đề xuất lo chiếc kia, phải có những cáihẹn chót, deadline, vì chưng vậy, hằng ngày mình dồn cất sự căngthẳng trong thân của mình. Bản thân gồng yêu cầu mình căng thẳngvà bởi vì những stress đó, những găng đó cần mình khôngthoải mái. Đó là loại khổ đầu tiên. Mai đây mình vẫn cómột khóa cho đầy đủ nhà doanh thương ngơi nghỉ Hội An, mình đã nóirằng, tôi biết những ông có không ít đòi hỏi, cực kỳ nhiềucăng thẳng ở trong cơ thể. Các ông có thời cơ để sốngbuông thư dễ chịu và thoải mái ở vào chùa. Quý vị có những giờngồi thiền, buông thư không còn "nothing to do, no where to go" khôngcần đi đâu hết, không cần làm gì. Mình có thể sử dụngđiều hòa tương đối thở, buông quăng quật những căng thẳng mệt mỏi trong thânrồi trong tâm địa ra. Ngồi thiền bởi vậy rất là trị liệu.Mình có thể chia sẻ cái đó với những nhà thiết yếu trị, cácnhà doanh thương, những người phải đi làm tám giỏi mườigiờ một ngày ở ko kể đời. Tất cả bọn họ đều gồm sựcăng thẳng trong thân. Cách thức của Bụt dạy là rước đinhững căng thẳng mệt mỏi đó như trong ghê An Ban Thủ Ý -quán niệmhơi thở- thì hơi thở thứ ba là rước đi rất nhiều căng thẳngđó.

Thởvào tôi gồm ý thức về body toàn thân tôi. Lúc thở vào mình cóý thức nương theo hơi thở, mình nhấn diện sự xuất hiện củacơ thể mình với sự dồn chứa, cùng với những mệt mỏi trongđó. Khi mình thở ra, mình thở vơi nhàng, buông hết nhữngcăng thẳng đó trong cơ thể. Đó là bài bác tập thứ cha và thứtư trong gớm An Bang Thủ Ý. Tức thì từ hồi đầu, đạo Bụt đãcó hầu hết pháp môn để chữa trị phần lớn sự căng thẳng củacon người. Bài bác tập thứ tía và thứ tư trong kinh là để nhậndiện những stress trong khung hình và để buông vứt nhữngcăng thẳng trong cơ thể. 

Nhậndiện cơ thể, trong kinh hotline là thân hành giác. Chữ giác nàytức là niệm, ý thức được, thừa nhận diện được chiếc hìnhhài của mình. Phần đa cảm thọ, xúc cảm của mình hotline làtâm hành, còn đó là thân hành. Quay trở lại tôi dìm diện đượchình hài của tôi, thân hành giác. Thở vào, thở ra, tôi buôngbỏ những căng thẳng mệt mỏi trong toàn thân tôi thì gọi là thânhành tức. Chữ tức trong nguyên văn tất cả hai nghĩa. Nghĩa thứnhất là hơi thở, làm việc trong gớm An Bang Thủ Ý còn có nghĩalà làm ngưng trệ lại.

Vậythì mình phải mô tả những cái khổ đang xuất hiện thật trongcon bạn và các chiếc khổ bản thân trông thấy bình thường quanh mình.Trước hết mình thấy gồm sự căng thẳng, gồm sự bất an.Không có an vào thân. Thân mình bất an. Bao hàm đau nhức,có những dồn nén, tất cả những căng thẳng trong con người mìnhvà có những đau nhức, có những căng thẳng, có những dồnnén trong tâm mình, bất an. Bất an tức là không bao gồm hạnh phúc.Trong họ người làm sao lại không tồn tại những giây phút bấtan? bọn họ ngồi ko yên. Họ đứng ko yên. Chúngta nằm cũng không yên. Trăn trở khi nằm, cuống quýtkhi đi, ngồi như ngồi trên gò lửa, chiếc đó là hiện tại tượngbất an. Đây là chiếc khổ bao gồm thật trong những con fan củachúng ta với trong buôn bản hội nói chung. Trong khi đó, đức ThếTôn ngồi cực kỳ an. Ngài đi cực kì an. Nụ cười chứngtỏ ngài bao gồm cái an trong đó. 

Bấtan bao hàm những lo lắng, sợ hãi, tốt vọng, giận hờn,bạo động. đảo chính là tích điện thúc đẩy bản thân muốnla, ao ước hét, mong mỏi đập phá, trừng phạt những người dân thươngcủa mình, trừng phạt tín đồ hôn phối của mình. Trừng phạtcon của bản thân mình và đôi khi trừng phạt ngay chính mình. Nó cósự bạo động trong những chúng ta. Trong ta gồm có bức xúc,lo lắng, sợ hãi mà không giải pháp xử lý được. Mình không biếtcách xử lý. Mình không biết phương pháp chuyển hóa vì thế mìnhdồn nén và vươn lên là trái bom của những tâm hành. Thân hànhlà hình dáng của mình. Vai trung phong hành là các chiếc đó.

Khiđi lịch sự lãnh vực thọ, thì mình thấy có những sợ hãi, lolắng, hay vọng, giận hờn, bạo động. Đó là hầu hết tâmhành, mọi cảm xúc. Tuyệt vọng là một cảm xúc, sợ hãi hãilà một cảm xúc. Người tu thì phải ghi nhận cách dìm diệnvà xử lý các chiếc đó. Bởi vì vậy trong kinh quán niệm hơithở, có bài xích tập sản phẩm công nghệ bảy cùng thứ tám. Bài xích tập đồ vật bảylà thở vào, theo hơi thở, về bên với trung khu (trước đó làtheo hơi thở về bên với thân, giờ là theo tương đối thở trởvề cùng với tâm) để dấn diện những xúc cảm đang bao gồm mặt.Cảm xúc đó có thể là những băn khoăn lo lắng sợ hãi, ghen tị…gọi là trung khu hành giác. Ý thức được hầu như tâm hành đangcó trong mình. Tâm hành đó là sự việc sợ hãi, sự lo sợ. Thởvào, tôi biết rằng trong tôi đang có sự hại hãi. Thở vàotôi biết rằng trong thâm tâm tôi đang có sự lo lắng. Đó là sựnhận diện. Giác là dìm diện. Văn này cực kỳ xưa -vănA hàm, tạp A hàm- rất là xưa, nuốm kỷ thứ ba, thứ tư Tâylịch. Phải hiểu đúng ý nghĩa sâu sắc của văn xưa.

Tâmhành giờ đồng hồ Phạn là Cittasamskara. Samskara là hành. Citta là tâm,những hiện tượng lạ về trung khu như sự sợ hãi hãi, sự lo lắng. 

Thởvào tôi ý thức được tâm hành đang xuất hiện trong tôi. Thởra tôi làm cho nhẹ đi trọng tâm hành đó. Tôi thừa nhận diện, tôi ôm ấpnó cùng tôi khiến cho nó nhẹ xuống. Người tu bắt buộc học đểlàm mang đến được chuyện kia khi bao gồm lo lắng, sốt ruột tuyệtvọng thì phải ghi nhận ngồi xuống, theo dõi hơi thở nhằm trởvề nhấn diện trung khu hành đó, bao phủ lấy nó một bí quyết rất nhẹnhàng, tạo cho nó dìu dịu trở lại. Đó là chổ chính giữa hành tức.

KinhQuán Niệm khá Thở là 1 trong kinh khôn xiết là công nghệ và bao gồm thểđem ra áp dụng trong lãnh vực y khoa, vào lãnh vực trung ương lýtrị liệu, cả một trong những lãnh vực chủ yếu trị và giáo dụcnữa.

Thânhành là Kayasamskara. Kaya là thân. Lúc mình bao hàm giận hờn,buồn bã tuyệt vọng, bản thân không xử lý được, mình bị dồnnén xuống thì tự nhiên và thoải mái cách bản thân đối xử, nói năng vớingười kia trở thành bạo động, trách móc. Mình gây khổđau cho người kia và từ từ sự media giữa nhì ngườikhông còn nữa. Phụ vương không còn nói chuyện được cùng với con. Congái không hề nói chuyện được với mẹ. Trong chùa cũng vậy,nếu mình chỉ lo thao tác mà ko tu thì thầy trò cũng khôngnói chuyện được cùng với nhau. Ngày hôm cơ tôi có thấy mộtcặp thầy trò cơ mà thầy không nói một cách khác con một phương pháp ngọt ngàovới đệ tử của mình được nữa nhưng mà xưng là tui. Tui vớithầy, tui với cô. Nếu tôi đã là fan tu, sẽ là ngườixuất gia mà giữa thầy trò, không tồn tại sự truyền thông tứclà cả nhị thầy trò mọi thiếu sự thực tập. Thầy làmkhổ đến trò, trò có tác dụng khổ đến thầy. Đó là sự thất bạicủa cả nhị thầy trò. Đừng khiến cho chuyện kia xảy ra. Ốtdột<2> lắm nghe con! thân huynh đệ cũng vậy. Giữa huynh đệcũng chớ để xảy ra như vậy. Đó là sự việc thất bại củacả chúng. Lúc 1 cặp huynh đệ không nói chuyện đượcvới nhau thì bản thân thấy rõ đó là sự thất bại của mình.Mình buộc phải tới để giúp hai bạn đó. Bởi vậy một trongnhững chiếc khổ nhưng mà mình thấy được là media bế tắc.Đây là sự việc thật về khổ đế. Gồm sự truyền thông media bế tắcgiữa thân phụ con, giữa vợ chồng, thân anh em, thân đồng nghiệp,giữa huynh đệ vào tăng thân. Khi thiếu sự truyền thôngtrong tăng thân thì tăng thân đó không phải là tăng thân thiệt.Dù là ở phổ biến dưới một ngôi chùa nhưng không ai nói chuyệnđược cùng với ai, thì đó không hẳn là tăng thân, đó khôngphải là tăng bảo, không hẳn là khu vực để tín đồ ta quy y,không phải là chỗ nương tựa cho người ta. Mong muốn tăng bảolà khu vực để người ta nương tựa được thì mình đề nghị làmthế nào nhằm trong tăng thân có sự media với nhaugiữa thầy trò, thân huynh đệ. Đó là sự việc thực tập củamình, đó là sự thực tập căn bản. Không có sự truyềnthông thì tất cả sự lên án, trách móc, đỗ lỗi tại vìngười kia. Mình không có lỗi gì hết. Toàn bộ khổ nhức làdo người kia. Có sự đổ lỗi đến nhau. Mỗi cá nhân trong chúngta phải tiếp tục, do thầy đâu rất có thể làm cho doanh nghiệp được.

Biếtơn fan xưa là đề xuất học mẫu hay củangười xưa và tạo nên hay hơn tín đồ xưa. 

Mỗithầy, mỗi sư cô, sư chú, từng đạo hữu, bắt buộc về lấymột tờ giấy, trình diễn khổ đế trên căn bản kinh nghiệmriêng của mình. Mình khổ cái gì và những người dân chung quanhmình khổ vật gì thì viết ra hết. Mọi người phải tất cả bảntrình bày Tứ Diệu Đế của chính bản thân mình và nó càng ngay gần sự thậtchừng như thế nào thì tu càng dễ thành, dễ chuyển hóa chừng đó.Không rất cần phải lập lại đông đảo lời của bạn xưa. Ngườixưa làm việc trong cảnh quan khác. Văn hóa, tởm tế, bao gồm trị khác.Tại sao bây chừ mình phải lập lại. Mình bắt buộc lấy kinhnghiệm trực tiếp để nói ra những chiếc khổ thực gồm củamình. Ví như tự tử. Từ tử có phải là cái khổ không? Ở Pháp, dân số ít rộng dân nước ta mà mỗi năm bao gồm mườihai ngàn giới trẻ tự tử. Phụ huynh làm ăn sao này mà con cáibức xúc. Con cháu làm ăn sao kia mà bố mẹ bức xúc. Nhị bênthiếu sự truyền thông với nhau rồi mang đến những cảmxúc to như xuất xắc vọng, hận thù, không xử lý được, nghĩrằng khổ quá, chỉ với cách tự tận cho bớt khổ mà lại thôi.Ở Anh số bạn trẻ tự tử còn nhiều hơn nữa nữa. Ở HồngKông những người dân trẻ dancing từ cao ốc tự tử khôn xiết nhiều.Ở vn tình trạng này cũng đang gia tăng. Năm trước cónăm nữ học sinh trung học rũ nhau cột tay nhau nhảy đầm sông tựtử một đợt tại vì bố mẹ muốn mình làm các chiếc màmình không thể nào làm được. Bố mẹ trách móc, cha mẹ ápđặt, ức chế mình nhiều quá. Loại đó là vì thiếu truyềnthông nhưng mà ra. Do thiếu hiểu cho nên vì thế không thương. Mình sốngtrong nuốm kỷ của mình, vào thời đại của mình, bản thân phảidiễn bày ra sao để sự thật đầu tiên cho phù hợpchứ đừng bắt chước fan xưa, mong bất đắc khổ, oántằng hội khổ, nó không phù hợp với bây giờ. Nói như vậykhông tức là mình lừng chừng ơn fan xưa. Một cáchhay nhất để tìm hiểu ơn bạn xưa là đề xuất học dòng hay củangười xưa và làm cho hay hơn tín đồ xưa. Cha mẹ luôn luônmuốn cho con hay hơn mình, thầy luôn luôn luôn ước ao học trò,đệ tử xuất sắc hơn bản thân vì vậy cho nên mình yêu cầu đi tới.Đạo phật ngày càng đẹp hơn càng rộng hơn, càng sánghơn chứ đừng giữ gìn cái đạo phật của năm xưa. Vìvậy mang đến nên sau thời điểm đã có phật giáo nguyên thủy, bản thân đãcó phật giáo bộ phái rồi đạo phật Đại thừa, rồi đạophật nhập thế. Phải càng ngày càng đi lên.

Khimình có bảng ghi đệ độc nhất vô nhị khổ đế rồi thì mình duy trì đó.Mình có thể trao đổi với các huynh đệ. Sư anh thấy sao?Sư anh có thể cho em coi với. Mình trao truyền với nhau đểcó sự bổ túc rồi có cuộc họp tăng thân để diễn tảtrình bày về đệ tốt nhất khổ đế hiện đại. Khi bạn trẻnhìn vào chúng ta thấy đây là vấn đề của chủ yếu mình. Bọn họ nóinếu anh có những nỗi khổ như vậy này thì sẽ sở hữu con đườngthoát khổ cho anh. Nó đi tới thực sự thứ hai, sự thậtthứ ba, thực sự thứ tư, tuy vậy trước hết phải gọi đúngtên của nó, những đau khổ hiện thực hiện giờ của ngườitrẻ. Bản thân không phải làm riêng. Mình có thể làm chung tăngthân hoặc nhiều tăng thân. Tăng thân này hiệp thương với tăngthân khác cho tới khi mình có một chiếc bảng mô tả rấtđầy đủ tứ sự thật, nhất là sự thật sản phẩm công nghệ nhất. Sựthật thứ nhất đầy đầy đủ rồi hoặc ngay gần như không hề thiếu thìsự thật vật dụng hai, thực sự thứ ba, thứ bốn sẽ khá. Nếusự thật thứ nhất không nói ra được hết với được sâuthì sự thật thứ hai, trang bị ba, thứ tứ không đi xa đượcđâu. Tất cả đều tự sự thật trước tiên mà ra.

Địacầu đang bị hâm nóng

Nhữngsự thiệt mà người ta chẳng thể không thừa nhận là địacầu đã bị hâm nóng và thời tiết thay đổi đáng sợ.Có phần đông trận bão như trận bão nghỉ ngơi Miến Điện, bị tiêu diệt trênmột trăm ngàn người. Hầu hết trận đụng đất như nghỉ ngơi TứXuyên chết trên bố chục nghìn người trong giây lát vì bé ngườiđã khai quật thiên nhiên ko thương tiếc. Tía chục năm qua,Trung Quốc muốn chạy theo những nuớc tây phương đang khai thácthiên nhiên ko thương tiếc. Vạn vật thiên nhiên đã quật trở lại.Đólà loại khổ của vậy kỷ nhị mươi mốt nhưng mà mình phải viếtra như 1 phần của đệ duy nhất khổ đế. cảm giác nhàkính, sự đổi khác của khí hậu, địa mong bị hâm nóng.Mình phải nối tiếp công trình của đức Bổn sư. Đức Bổnsư đã khai thác ra. Là kẻ đi sau bản thân phải trình bày khổđế một cách đầy đủ ví dụ hiện thực. Đừng làm việc tronggiấc mơ, đừng lập lại như nhỏ vẹt rất nhiều gì ngườixưa vẫn nói.