Truyện teen Fanfiction tiểu thuyết lãng mạn Viễn tưởng Phi tè thuyết vô cùng nhiên hư cấu bí ẩn Kinh dị vai trung phong linh cổ xưa Hành cồn Đam mĩ Ngôn tình hài hước Phiêu lưu Truyện ngắn Ma cà dragon Ngẫu nhiên tín đồ sói vai trung phong linh Truyện chickLit Thơ ca
trang chủ ( AllJin) làm sao Seokjin, vắt lấy tay em! (TaeJin) lời hứa hẹn dưới cây ngô đồng(1)
Màu nền trắng Xanh nhạt Xám nhạt Vàng phai và nhạt màu sepia quà đậm kim cương ố Màu black

*

"Đừng để tên mang đến một con chó hoang, vì nếu làm bởi vậy nó sẽ theo con suốt đời".

Bạn đang xem: Lời hứa dưới cây ngô đồng

                                                                                                    *

Trời về khuya, trăng lẩn sau mây đen phát ra gần như luồng ánh nắng trắng bị chói lóe đi, mờ đục. Vừa mới rồi cơn mưa đêm, ko khí vẫn còn hơi ẩm ướt, con đường chính trong thị xã nước ứ thành từng vũng thiệt lớn. Vài ba ngọn đèn đường thường xuyên chớp nháy vật dụng ánh xoàn nhợt nhạt, rồi kế tiếp tắt hẳn, không khí vốn tối black giờ lại càng thêm mịt mù. Gió thổi quét qua khiến cho chiếc lon bị ai quăng quật chỏng chơ trên mặt đường lăn số đông vòng lớn, rồi chợt dừng lại trước mũi dày black bị lấm lem bùn đất.

- Lại là kẻ vô ý thức làm sao đây.

Ngôi làng trước đó vốn không giống như thế này, Seokjin vẫn tồn tại nhớ thứ ánh nắng đep đẽ nhưng mình được nhìn mỗi đêm từ cửa ngõ hiệu thuốc nơi anh có tác dụng việc. Tiếng mỉm cười reo trẻ trung của con nít luôn thường trực cất lên từng giây, niềm vui trên khuôn mặt người cứ thế tỏa khắp khắp nơi. Mọi cánh đồng dâu vô tận xanh ngắt chạy dọc con đường vào huyện, Seokjin đã có lần đứng bên này cánh đồng, gửi mắt ngắm nhìn rồi từ nhủ, phía bên kia cánh đồng chắc hẳn là chân trời. Cố kỉnh nhưng, một vài năm sau, chân trời trong một chốc bị kéo lại gần ngay trước mặt, các cánh đồng dâu mất mùa, hạn hán rồi mưa bão kéo dãn dài hàng năm trời. 

Người người ở đây bắt đầu không vin vào mưa nắng mà sống nữa, nghề trồng dâu cứ cố gắng mà lụi tàn đi, đa số sân gôn rồi cửa hàng bar mọc lên bỏ ra chít. Thứ ánh sáng thanh thuần ngày như thế nào bị thay thế sửa chữa bởi mớ tạp nham quà đỏ, tín đồ ta mãi miết trông vào thứ vừa đủ sáng ảo cơ rồi ngoài ra đánh mất luôn luôn ánh sáng cuộc sống mình. Thanh niên trong xóm cứ mang đến độ mười bảy mười tám lại bước đầu bỏ học, đêm ngày túc trực một trong những quán bar, rót vào tai hầu hết lời mặt đường mật lúc khói dung dịch phiện không dứt quẩn xung quanh trên đầu, để rồi sau đó đặt tương lai thiệt cho phần đông câu nói giả dối. Cứ thế, nơi chốn mà Seokjin vốn tưởng không nguy hiểm sau chuỗi ngày mệt mỏi của mình nhanh giường bị bám bẩn, sự tin tưởng một cuộc sống đời thường dài thọ ở nơi đây nhanh chóng bị đập nát. Seokjin suy nghĩ anh nên rời đi, kiếm tìm một vùng nào khác mà lại một đứa như anh có thể sống một cuộc đời thanh lặng.

Seokjin thở dài khi nghĩ đến sự việc phải đôn đáo tìm một nơi ở mới, tín đồ ta luôn luôn tỏ ra vì chưng dự đối với quyết định ra đi tuyệt ở lại, anh vốn đã gắn bó với địa điểm này rộng năm năm nay, cấp thiết nói hoàn thành khoát liền có thể kết thúc khoát. Giống như khi vứt một hạt kiểu như xuống một mô đất, một không bao lâu sau hạt tương đương sẽ gấp rút bén rễ, coi mô đất kia là sự việc sống, con tín đồ vốn dĩ y như thế, thường rất lôi cuốn quyến luyến đa số điều quen thuộc. 

Cúi người nhặt vỏ lon bia lăn lóc trên nền đường, Seokjin nương theo ánh sáng vừa đủ để tìm kiếm một nơi cất rác, làm ơn đi, vị trí đây cho dù sao cũng từng rất thanh khiết mà. Phần lớn hạt mưa li ti bước đầu rơi dạn dĩ hơn, cởi áo khóa ngoài che vội lên đầu, nuốm chặt mẫu túi xách, chuyển tay bỏ chiếc lon rỗng vào thùng rác rến đã sụp sạt hơn phân nữa rồi xoay người. đề nghị đi thật nhanh trước lúc những phân tử mưa bước đầu rơi nặng hạt hơn.

Nhưng, khoan đã, nếu như anh chú ý không nhầm thì góc mặt đường lúc nãy gồm dáng tín đồ ngồi gục xuống đất, thật là, Seokjin từ bỏ trấn an phiên bản thân mình, chắc chắn là nhìn nhầm thôi, làm cái gi còn ai đó ra ngoài giờ này ngoài tên dược sĩ bán thời gian để tìm vài đồng bạc lẻ như anh chứ. Không đúng, ví như có người nào kia lảng vảng ngoài đường giờ này thì cũng không phải là tín đồ tốt. Tốt nhất có thể là cứ chạy thiệt nhanh, nhưng ngoài ra bóng bạn kia không xua đuổi theo anh, vào một thoáng, sự hiếu kì lấn át tất cả sợ hãi, Seokjin hiếu kỳ ngoảng đầu lại nhìn.

Đáng lẽ ra không nên ngoảnh đầu lại, tránh việc nhìn lại, không nên.

- Này cậu kia, cậu..


Những vệt đỏ lừ đừ rơi trường đoản cú trán người bạn teen làm Seokjin hốt hoảng. Mưa bước đầu trút xối xả khiến dòng chất lỏng màu đỏ trượt tiếp tục trên một phần khuôn phương diện cậu ta. Seokjin không hình dung được, bởi chưa lúc nào dám hình dung cảnh tượng như vậy này xảy ra trong đời mình. Bên trên đầu, bầu trời đang không chấm dứt gầm thét, phần nhiều tia sấm chớp xé rách rưới màn trời, đưa luồng tia nắng chạy ngang khuôn phương diện cậu trai, khuôn phương diện đầy máu.

Xem thêm: Danh Sách 100+ Tên Bé Trai Hay Và Đẹp, Ý Nghĩa Nhất Năm 2022

- Này, này, ko được chết, không được chết.

Seokjin nghe giọng bản thân run lên, phần nhiều ngón tay mát rượi vươn ra đỡ mang khuôn phương diện gục xuống của cậu thanh niên. Cậu ta mất nhiều máu quá, nếu cứ như vậy này sẽ  xảy ra việc không tuyệt mất. Đem áo khoác phủ lên trên người trước mặt, hiện thời không trở lại hiệu thuốc được, bên anh thì còn từ thời điểm cách đây rất xa, trời lại mưa to, Seokjim mím môi, nhìn bao bọc rồi lập cập dừng đôi mắt lại căn chòi cách đó không xa, thật may vì fan dân tại chỗ này thường làm chòi để giữ đồng dâu và may không chỉ có vậy vì nó đang chưa bị tháo dỡ bỏ.

Đưa tay cậu vòng thật chặt qua vai, lê mỗi bước nặng nhọc thông qua đường, cách xuống ruộng dâu đã quăng quật hoang, Seokjin hì hục dìu bạn đang bất tỉnh vào căn chòi trước mặt. Kỹ càng đặt cậu nằm xuống cái manh gần như đã rách nát, lục trong túi xách điện thoại rồi cần sử dụng đèn pin soi rõ tình trạng của tín đồ bên dưới. Mí mắt cùng khóe môi bị dập nát, bên trên trán có vài vết rách nát nhưng không sâu, các vết thương đều không gian nguy đến mạng sống. Seokjin thở ra dịu nhõm, việc bây giờ cần làm là cầm máu và giữ thân nhiệt cho cậu ta.

- hôm nay cậu gặp gỡ may rồi.

Đưa ánh nắng từ đèn pin điện thoại thông minh đến cái túi domain authority nhỏ, Seokjin cúi đầu search một vài loại thuốc có sẵn có chức năng khử trùng và vắt máu. Đây vốn là kinh nghiệm của một dược sĩ, anh luôn luôn mang bên người một vài loại thuốc, hôm nay có dịp dùng đến rồi. Dùng bông bôi thuốc lên miệng vết thương, ngày tiết đã kết thúc chảy cơ mà Seokjin tất yêu ngăn mình chú ý kĩ tín đồ đang nằm cạnh sát dưới. Xem ra cậu ta còn tương đối trẻ, điều gì khiến cho một giới trẻ hủy họai phiên bản thân mình như thế này chứ?

- Chà, gay rồi đây.

Seokjin loay hoay xung quanh, cầm máu đã xong, tiếp theo là duy trì thân nhiệt cho cậu ta, tín đồ bị thương như vậy thông thường sẽ có thân nhiệt biến hóa thất thường, rất cần được giữ cậu ta ở nhiệt độ trung bình, không thật ấm, cũng không thực sự lạnh. Nhưng vụ việc là quần áo của tất cả hai đang ướt sũng, vào căn chòi này làm cái gi có mảnh vải nào ra hồn, một chiếc áo dược sĩ bị độ ẩm nước thì ko đủ.

- Đành vậy thôi.

Chậm rãi tháo bỏ quần áo ướt trên tín đồ mình, thân nhiệt độ của người bình thường luôn ở tía mươi bảy độ, như vậy dường như khả quan hơn việc đắp mang đến cậu ta một lớp quần áo ướt nữa. Vươn tay dỡ bỏ áo xống của cậu thanh niên rồi vòng tay ôm cậu vào lòng, thiệt khẽ để không va đến dấu thương.

- Này, em trai à, câu hỏi này là để giúp đỡ cậu đấy. Sáng sủa mai đừng có mà hét lên rồi đấm tôi đấy.