Sau ngay gần 3 mon vừa học tập thi , vừa luyện phim , hiện thời tôi mong ngồi lại và viết một bài comment đúng nghĩa với nghiêm túc. ( kế bên lề một chút là tuy cơn tác động của phim khá dai dẳng mà lại tôi thi hơi là được , bắt buộc nói là chẳng hề bị xao nhãng mà lại còn ngược lại đó chứ ) . Đây là sự suy ngẫm , cảm nghĩ của riêng tôi , dĩ nhiên là không một ai nghĩ tương tự ai nhưng vày nó ở trong về phạm trù cá nhân nên tôi suy nghĩ là rất cần được tôn trọng .

Bạn đang xem: “I'M Sorry - Sorry

2004 , tôi ước gì bản thân xem phim này sớm rộng , vào đúng năm nhưng mà nó trình làng chứ không hẳn là vào tầm 11 năm sau như bây giờ. Tuy thế tôi nghĩ chiếc gì cũng có thể có lý vị của nó , 11 thời gian trước chắc tôi còn quá nhỏ để rất có thể hiểu và cảm thấy được chân thành và ý nghĩa của phim . Tôi thấy đấy là khoảng thời gian trưởng thành và cứng cáp nhất , không nhiều ra là đủ để tôi hoàn toàn có thể xem với hiểu . Nói tầm thường là tuyệt vời và hoàn hảo nhất , cảm ơn bộ phim truyện đã đến với cuộc sống tôi , đã giúp tôi thừa lên trên đầy đủ cái nhỏ dại nhen , bình bình , đã hỗ trợ tôi hiểu thêm một khía cạnh nào đó chắc rằng không quá kinh sợ về loại chết.

Phải xem phim rồi mới biết , dĩ nhiên từ đó mang đến giờ không có bộ phim nào nhưng nhân vật chính khổ từ đầu đến cuối , nói chính xác là chưa gồm lấy một ngày hạnh phúc nào trọn vẹn giành riêng cho anh. đề xuất xem phim rồi new biết , cuộc sống còn lắm bất công , thực tiễn lắm chứ không hẳn kiểu chuyện cổ tích mà phần lớn các phim vẫn hay có tác dụng đâu . Cũng trù trừ do duyên số xuất xắc gì , mà lại từ đó mang lại giờ tôi toàn “vớ” yêu cầu mấy phim ai oán , sầu não , cho tới nỗi hiện giờ coi mà không khóc nổi một giọt nước mắt , xuất xắc tại bên phía ngoài tôi vượt sắt đá . Thà rằng coi khóc một đợt rồi thôi , tôi còn nhớ loại ngày hôm kia tôi thức đến 2 tiếng sáng để xem cho xong xuôi tại thứ 2 thi rồi đề nghị thứ 6 bắt buộc coi cho hết nhằm thứ 7 công ty nhật lo nhưng mà ôn thi. Trời ạ , tôi còn nhớ thời gian xem chấm dứt tập cuối là khoảng 2 giờ chiếu sáng , ngừng tôi đứng và ngồi hình nửa tiếng đồng hồ thời trang , cảm xúc thờ thẫn , không biết dùng từ gì để diễn đạt tâm trạng cơ hội đó luôn, chỉ thấy bạn dạng thân yếu ớt đến nỗi chẳng thể khóc được . Về phần câu chữ thì dĩ nhiên ai nhìn qua cũng biết rồi với trên wikipedia cũng có thể có ghi . Nhưng với cái mục đích này tôi cũng phải tất cả trách nghiệm nói giống chứ !

_ cha Moo Hyuk ( So Ji Sub ) sinh ra ở nước hàn , khủng lên sống trại trẻ mồ côi , năm 2 tuổi anh được một cặp vợ ông chồng nhận nuôi bên Úc . Nhưng mà anh bị đối xử phụ bạc và ở đầu cuối phải tự kiếm sống trên đường bằng công việc lừa gạt , cướp bóc tách cùng cùng với nhóm hầu như kẻ du côn , lang bạc tình . Vượt lên trên ý kiến nhận của người xem là nhân vật thiết yếu phải là người hiền hậu , xuất sắc bụng , đạo đức nghề nghiệp ,.. Này nọ và mẫu cách quanh đó tầm cỡ này làm cho tôi thấy cực kỳ thú vị tuy ban đầu xem thì thấy gồm hơi tưởng ngàng.

Song Eun Chae là nhà phục trang của ca sĩ Choi Yoon ở nước hàn . Trong một lần đi lưu giữ diễn sinh sống Úc , Eun Chae gặp mặt bất mãn và đưa ra quyết định trở về nước trước . Trên đường trở về cô không may gặp phải đám ăn cướp như Moo Hyuk với bị mất hết tư trang , trong những lúc đang hoang mang lo lắng không biết phải làm sao thì cô chạm mặt Moo Hyuk , ban đầu anh định buôn bán cô ở tiệm bar để mang tiền nhưng tiếp nối lại nhận ra cô rất rất đáng thương và tội nghiệp buộc phải đã quay lại để cứu vớt cô . Eun Chae đi theo Moo Hyuk cho chỗ bên dưới gầm ước và vạn bất đắc dĩ vì trời lạnh quá nên phải ôm chặt nhau cùng ngủ . Và không có bất kì ai biết rằng chuyện đó sau đây sẽ biến chuyển ký ức đẹp mắt của nhị người. Sáng sau Eun Chae tỉnh giấc dậy với thấy đống tư trang hành lý nằm ngay bên cạnh cô như không hề bị mất tất nhiên tờ giấy ghi dòng chữ :” Hãy khỏe mạnh lên , cô bé bỏng ” dòng chữ hơi nguệch ngoạc vị anh ko mấy rành giờ Hàn . Thiệt ra chỉ cần xem đến đây thôi tôi cũng đầy đủ thấy Moo Hyuk là một trong người rất thân thiện , tinh tướng , anh còn để lại đến Eun Chae cái áo khoác bên ngoài bên quanh đó của mình. Nói là xem mang lại đây vậy thôi chứ thiệt ra ở ngay ban đầu phim tôi vẫn thấy anh là một người xuất sắc rồi , khi nhưng được vấn đáp những người nước hàn được dấn nuôi , ai cũng nói khinh ghét người đã hiện ra và bỏ rơi bản thân , chỉ bao gồm mỗi mình anh là nói :” vững chắc họ bao gồm nỗi khổ riêng biệt . Dĩ nhiên họ nghèo thừa , không có tiền download sữa buộc phải họ mang đến tôi đi nhằm tôi có cuộc sống đời thường tốt đẹp hẳn lên . Về sau khi tôi gặp gỡ lại người bà mẹ tội nghiệp của tôi , tôi sẽ cho bà ấy một cuộc sống tốt đẹp hẳn lên , tôi đang mua áo quần đẹp , thức tiêu hóa và một nơi ở đẹp mang lại bà . Người mẹ ơi chờ con chỉ 5 năm nữa thôi ” Cũng không ai nghĩ rằng đó là câu nói trước tiên của anh vào phim và cũng là 1 trong những lưu ý đến , hồi tưởng sau cùng của anh.

Sau khi trợ giúp Eun Chae gồm lại được tư trang và an tâm về nước , Moo Hyuk gia nhập lễ cưới của bạn gái cũ , bạn đã vì đồng xu tiền mà phản bội anh . Tại đây , anh bị phun hai phân phát vào đầu vày cứu bạn nữ cũ ngoài kẻ cạnh bên nhân. Tưởng chừng dường như không thể qua ngoài , anh đang được cứu khỏi tay thần chết nhưng chỉ là ngay trong lúc đó thôi , vì những bác sĩ chỉ hoàn toàn có thể lấy được một viên đạn thoát ra khỏi đầu anh . Chỉ từ sống được không tới 1 năm , anh quyết định quay về Hàn Quốc nhằm tìm người mẹ của mình. Anh nhận ra mẹ của chính mình hiện là một ngôi sao 5 cánh nổi tiếng đang sống và làm việc cùng một đứa con trai trong vinh hoa phú quý, anh ta là Choi Yoon và gia đình Eun Chae đang sống dưới tầng hầm nhà của họ . Moo Hyuk cũng search lại được bạn chị sinh đôi của mình hiện hiện nay đang bị tâm thần với sống với 1 cậu con trai và chị ấy còn ko biết cha nó là ai. Cảm giác tổn thương vày mình với chị đề nghị sống vào cảnh bần hàn , Moo Hyuk lên chiến lược trả thù Choi Yoon và bà mẹ của anh ta . Nhưng sau đó anh chạm chán lại Eun Chae cũng chính là lúc viên đạn sót lại trong đầu hành hạ anh . Anh cũng search ra sự thật là người mẹ không thể có ý định vứt rơi anh mà lại chính tía của Eun Chae sẽ làm điều đó . _

Đoạn sau cứng cáp ai coi rồi thì vẫn rõ, tôi thì không thích nói huỵch toẹt bởi vì đó là vấn đề cao trào vào phim . Hay có lẽ vì nó bi ai quá , tôi mong để dành riêng phần hay và cảm rượu cồn nhất cho phần đông đoạn ngay sát cuối.

Cái phần cảm rượu cồn và hay duy nhất , đến đó là đã nói theo cách khác ra rồi . Thiếu hiểu biết nhiều sao tôi vẫn cảm giác có nào đấy chạnh lòng , nặng nề nói ra . Ở tập 15 ( áp chót ) , nhị người đi dạo vui vẻ với nhau . Eun Chae đang nói đã chóng quên anh buộc phải anh đừng lo mang đến cô lúc anh ra đi . Moo Hyuk vẫn xóa hết những tấm hình cơ mà Eun Chae chụp anh . Không phải nói ra , tôi cũng đủ hiểu , anh ý muốn Eun Chae mau chóng quên anh đi . Điều này khiến cho cả hai các đau lòng .

Xem thêm: Tổng Hợp Những Thông Tin Mới Về Giám Đốc Công An Tỉnh Tuyên Quang Hiện Nay

“Anh tức giận vì chưng mình yêu cầu chết . Anh cảm thấy như bị lừa dối . Nhìn thấy em khiến cho anh mong mỏi được sinh sống . Anh làm vậy là do thế! Anh xin lỗi… Eun Chae”

Mỗi lần thấy So Ji Sub khóc là tôi cũng ko kiềm lòng được , tôi cũng bất giác cảm giác lòng tung nát . Vày anh đóng góp đạt vượt , hay vày cái nỗi khổ của nhân đồ vật : chịu thiệt thòi , bất hạnh cho bản thân để bạn khác được hạnh phúc . Đôi mắt gồm hồn của anh khiến tôi bị ám hình ảnh .

Thông thường xuyên , khi tín đồ ta nói I Love You , tôi hay nghĩ đến các viễn cảnh hạnh phúc , ít ra là hạnh phúc trong tâm địa . Lần trước tiên , trong “I’m Sorry . I Love You” lời yêu thương thốt ra nhưng mà tôi nghe thấy đắng cay , nó tiềm ẩn cái nào đó rất vô vọng , tha thiết , bi thương… không hẳn là để tỏ tình ! Nhìn bạn ta nói yêu thương nhau trong vô vọng mà thấy cuộc đời còn lắm oan nghiệt .

Còn đối với Moo Hyuk , đó là câu nói cuối cùng của anh với Eun Chae , cũng chính là lời giã từ . Trời ơi hệt như có ai xát muối bột vào tim tôi vậy!

Không yêu cầu đợi đồng thời , bây giờ tôi sẽ về khúc cuối cùng trong phim , cũng chính là 1 năm sau thời điểm Moo Hyuk mất . Tôi thấy đây mới thực sự là vấn đề thắt trong phim , là vấn đề cao trào độc nhất , có thể coi là giải tỏa được những nỗi khổ xấu số của Moo Hyuk . Một năm sau , Eun Chae trở về nước Úc , nơi bao hàm kỉ niệm đẹp đầu tiên của hai fan . Phần đa tưởng cô chỉ loanh quanh các nơi thân quen cũ , song kế tiếp , cô tìm đến phần mộ của Moo Hyuk và từ từ ở xuống nhắm mắt lân cận lọ thuốc độc , miệng vẫn mỉm cười vày cô biết đã được chạm chán lại anh trên thiên đàng .

Tôi cũng không thích loại kiểu chết vì lụy tình . Nhưng tại chỗ này thì trọn vẹn khác . Mái ấm gia đình Eun Chae vẫn tồn tại chị cùng em cô , cô chưa hẳn gánh vác quá nhiều trách nhiệm . Và ở chỗ này , đôi khi người ta yêu hơn hết những gì đang nói . “Ngay cả khi còn sống , anh ấy cũng trọn vẹn cô độc . Nên tôi cần thiết anh ấy 1 mình như vậy nữa. Chỉ một lần này trong đời , tôi sinh sống cho bản thân tôi và chỉ còn nghĩ cho bạn dạng thân tôi thôi . Tôi xin gật đầu mọi sự trừng vạc . Tuy nhiên Eun Chae” nếu như nói tôi thấy mừng do anh không còn cô solo nữa thì tôi có ác quá ko ?! Moo Hyuk đã từng nói :”Chết không hẳn là đồ vật gi đáng sợ . Ai rồi cũng bị tiêu diệt thôi !” để yên ủi Eun Chae . Chắn chắn rằng bạn dạng thân anh và bất kể ai đi nữa cũng không bao giờ nghĩ rằng cô vẫn làm như vậy . Tôi thấy một bạn ra đi , một người ở lại còn bi thiết hơn gấp vạn lần . Cuộc sống quý giá biết bao mà tín đồ ta chuẩn bị sẵn sàng từ bỏ đặt ở bên nhau . Đến đây thì thắc mắc liệu họ bao gồm “thực sự mang đến với nhau” không tôi nghĩ là đã có câu trả lời . Phim với cả kết phim thì bi thảm thật , nhưng khiến cho con bạn mà từ đầu đến cuối luôn khổ HẾT KHỔ cho nên đã quá nhân văn cùng kỳ tích rồi . Cuộc sống không tất cả những phép thuật , chủ yếu con bạn tự tạo thành phép color . ( Đây cũng đó là hình phạt giành riêng cho bố của Eun Chae là đón nhận cái bị tiêu diệt của con gái mình )

Từ ngày mà lại tôi xem hoàn thành phim , cuộc đời tôi cứ như thể bước thanh lịch trang mới ấy , còn nhiều thứ tôi phải học hỏi và giao lưu lắm. Thậm chí là tất cả những cung bậc cảm xúc của tôi , tôi còn tìm hiểu chưa hết. Tôi đột nhiên thấy mình nhỏ dại bé . Vì tôi phân biệt trên đời này , bao gồm người sẵn sàng bỏ qua số đông nỗi đau của chính bản thân mình , bỏ qua mất những thù hằn mà tín đồ khác gieo rắc cho chính mình để sau cùng chỉ biết sống cùng chết cho tất cả những người khác , vào khi bạn dạng thân trong cả khi chết rồi cũng ko được hưởng hạnh phúc trọn vẹn . Và tất cả người chần chờ phải làm gì , chỉ biết đứng nhìn fan mình yêu thương chịu đau buồn . Nhưng sau cùng tình yêu đã chiến thắng tất cả . “Nên tôi thiết yếu để anh ấy một mình như thế nữa . Có một lần này vào đời tôi sống cho bạn dạng thân tôi…”

Thành thực xin lỗi , đây chính xác là phần mà tôi ưa thích nhất , là phần nhưng mà tôi thấy cảm đụng và chân thành và ý nghĩa nhất , nhưng tôi lại phân vân nói làm sao cho hết cái cảm xúc này. Chỉ thấy nó hơi nghẹn ngào . Trước tiên là điều gì đấy rất lớn tưởng , cao cả. Liệu tất cả ai dám chết bởi tình yêu ? Tôi không nói đến mặt túng bấn quẫn tuyệt lụy tình. Đã buộc phải sau một năm Eun Chae new bỏ cuộc sống này để đi theo Moo Hyuk , chứng minh là cô đã xem xét kỹ lưỡng. Coi mang lại khúc cuối , câu nói cuối cùng của cô , hơi bị sốc. Tất cả những bi lụy cuộc đời , toàn bộ đều vẫn qua cùng tình yêu thương là thứ duy độc nhất còn giữ được vị trí lại. Các bước , mái ấm gia đình , cuộc sống thường ngày ,… mấy ai dám tự bỏ toàn bộ ?

*

*

*

*

*

*

*

Ở đoạn gần cuối , lúc Eun Chae quay lại Úc , dạo bước quanh những nơi kỉ niệm đầu của hai tín đồ , xem nhưng thấy lòng bi quan tê tái . Cả hai phiên bản nhạc Snow Flower vang vọng xuyên suốt 8 phút sau cùng của phim.

*

*

*

*

*

*

*

“Cuộc sống quý hiếm biết bao mà fan ta chuẩn bị sẵn sàng từ vứt để được ở bên nhau” mặc dù tôi bao gồm viết lâu năm thêm nữa thì cũng sẽ chẳng thể nào biểu đạt được hết toàn bộ rung đụng vỡ òa vào tôi suốt bố tháng nay sau khi xem xong xuôi phim. Hồi ấy , phần nhiều các phim số đông buồn như vậy này cả , phần nhiều nói về thảm kịch cuộc sống, về rạng rỡ giới mong muốn mong giữa niềm hạnh phúc và đắng cay , về việc sống và chết choc , với và những kèm theo một thông điệp nào đó . Tôi nghĩ về , thông điệp thông thường mà nghệ thuật , cuộc sống thường ngày muốn nhắn giữ hộ cho chúng ta là :” Hãy luôn trân trọng cuộc sống , những khoảng thời gian rất ngắn hiện trên , sống không còn mình vì những người bọn họ yêu yêu quý , sống hết mình vị đam mê”

Mấy thời nay tôi bỏ thời hạn ra để viết đặc điểm này dù tôi chần chờ có ai phát âm không , hoặc là bao gồm đủ kiên trì để đọc hết không?! Tôi băn khoăn mà chẳng vồ cập lắm ! Đơn giản là tôi thấy vui . Hệt như đang sinh sống với mê mệt vậy . Về sau không biết tôi bao gồm viết thêm bài phản hồi về phim như thế nào nữa không . Mấy năm vừa mới đây toàn thể loại phim thần tượng , xem nhằm ngắm chứ không phải xem nhằm ngẫm. Để tìm kiếm được phim thực sự hoàn toàn có thể làm vai trung phong hồn bản thân thổn thức , chỉ có phim kinh điển như vọc thôi. Tôi biết mình viết không giỏi , thậm chí còn là không biết phương pháp viết , biện pháp nói làm sao để có thể truyền mua hết phần lớn gì bản thân nghĩ . Tuy thế tôi suy nghĩ điều đặc biệt về các bài phản hồi , là chia sẻ và được chia sẻ , bọn họ nhìn một vấn đề theo không ít mặt không giống nhau , và họ dùng hiệ tượng để đảm bảo cho quan liêu điểm của mình , cùng đó là điều tôi sẽ làm.

Sau này ắt hẳn tôi vẫn viết thêm nhiều bài comment nữa về truyện bom tấn , niềm yêu thích khác nữa của tôi . Tuy vậy là nó trở ngại hơn nhiều do tôi còn chưa biết đến hết thì làm sao mà bình luận được. Tôi thích quá trình nghiên cứu vãn này :3