Bạn đang chạm mặt khó khi làm bài xích văn Đóng vai người lính nói lại bài bác Ánh trăng? Đừng lo! hãy tham khảo những bài xích văn mẫu mã đã được tuyển chọn và soạn với ngôn từ ngắn gọn, chi tiết, hay duy nhất của Top lời giải tiếp sau đây để cố gắng được phương pháp làm cũng như bổ sung thêm vốn từ ngữ nhé. Chúc các bạn có một tài liệu ngã ích!

Đóng vai tín đồ lính nói lại bài Ánh trăng - bài mẫu 1

*

Sau khi tổ quốc thống nhất, tôi giải ngũ trở về quê nhà. Tía năm sau, tôi đưa lên tp sinh sống cùng các con tôi. Thú thật, tôi vẫn đam mê sống ngơi nghỉ quê đơn vị hơn. Nhưng các con tôi cứ bảo không có ai âu yếm nên tôi đành nghe theo.

Bạn đang xem: Đóng vai người lính kể lại câu chuyện ánh trăng

cuộc sống thường ngày nơi tp đầy luôn tiện nghi. Những con tôi mọi là công chức, viên chức cả yêu cầu chẳng thiếu thứ gì. Vừa cách ra khỏi cuộc sống khó khăn của cuộc chiến tranh thì trên đây quả là cuộc sống đời thường đáng mơ ước. Tôi tận hưởng tất cả những ngọt ngào và lắng đọng của cuộc sống thường ngày ấy. Không thể lo âu, không còn mất ngủ, không hề nghe giờ đồng hồ pháo ì ầm từng đêm. Tôi tận thưởng những giấc ngủ thanh thản và đa số bữa ăn không thiếu thốn và nhanh chóng quên đi các khổ nhọc xưa kia. Nhưng nhớ để triển khai gì. Chiến tranh đã đi qua, lốt thương xưa đã và đang lành rồi.

Tưởng tôi vẫn mãi mãi quên đi vớ cả, trường thọ ngủ quên trong cuộc sống tiện nghi với giả tạo thành này. Tưởng tia nắng hào loáng của phố thị vẫn chôn chặt đời tôi trong tư bức tường vôi kín đáo, bình yên nhưng giá buốt lẽo. Tuy thế không! Một tối nọ, nó đã đến, chiếc vầng trăng thủy chung năm xưa, đánh thức hồn tôi trong cơn mộng hão huyền.

Đó là 1 trong đêm tp bỗng cụp điện. Húi điện ở thành phố chưa hẳn là chuyện hãn hữu gặp. Tuy nhiên đêm ấy, khi ánh nắng giả dối kia vụt tắt, căn phòng lâm vào hoàn cảnh bóng tối. Tôi vội bật tưng cửa sổ tìm chút khí trời thì bất ngờ, tia nắng của vầng trăng ập lệ khắp căn phòng. Ánh sáng sủa phóng thẳng vào song mắt, chiếu rọi vào hồn tôi. Ôi chiếc thứ ánh sáng không còn xa lạ và thần diệu ấy trải một tờ sáng mờ mờ bên trên nền gạch phủ loáng. Tôi ngấc đầu chú ý đăm đăm lên trời cao. Bầu trời thật rộng lớn lớn. Bầu trời thật trong trẻo. Vầng trăng tròn ngự trị khắp một miền không khí rộng lớn. Dường như nó đang chiếm lĩnh cả thành phố, cả bầu trời cao cho vô tận.

đột nhiên nhớ đến bài thơ xưa của Lý Bạch:

“Đầu giường ánh trăng rọi

Ngỡ khía cạnh đất che sương

Ngẩng đầu nhìn trăng sáng

Cúi đầu nhớ cầm cố hương”.

Ánh trăng nhân hậu hòa soi rọi lòng tôi, mơn man như có cái nào đấy đang xoa dịu khắp người. ÁNh trăng gợi nhớ mang lại những ngày xưa tháng cũ. Ánh trăng ấy đã theo tôi cho suốt cuộc đời. Thuở thiếu hụt thời chốn quê xưa, trăng đi vào cuộc sống đời thường như người các bạn thâm tình nắm hữu. Tôi nhớ đến những đêm trăng thanh bình trên dòng sông. Vầng trăng cao lấp lóa ánh nắng trong mẫu sông sâu thẳm, mơ huyền trong tiếng miếu vọng xa. Tôi nhớ đông đảo đêm trăng tát nước bên trên đồng. Ánh trăng kim cương cứ chập chờn, tan vỡ rồi tức thời lại theo nhịp gầu đưa. Hay ánh trăng ma quái khu nghĩa địa sau buôn bản mà bầy nhỏ cửa hàng chúng tôi thường hay đùa trốn tìm sau ấy.

Vầng trăng ấy gắn thêm chặt vào đời tôi, hết quãng đời tuổi thơ trên đồng bên dưới bể. Nhiều đêm nằm dưới ánh trăng sáng, nghe giờ đồng hồ chim kêu mà lại đắng lòng đắng dạ. Đất nước sẽ chiến tranh. Quê hương đang bị giầy xéo dưới bom đạn của kẻ thù, nhức thương biết mấy. Tôi quan sát trăng. Trăng cũng quan sát tôi. Cả hai vắng lặng không nói phải lời nhưng hiểu rõ sâu xa lòng nhau.

tháng sau, tôi lên đường đi chiến đấu. Trăng cũng theo tôi lên rừng lên núi. Trải qua bao trận đánh chinh trăng vẫn bên tôi, thủy phổ biến và tình nghĩa. Trăng soi rọi cách hành quân đêm rừng sâu thẳm. Trăng lao vào trận chiến đấu. Trăng xung phong mở lối dẫn đường quân ta tiến tới. Trăng tiến công vào kẻ thù. Trăng là người đồng chí, bạn thân của bọn chúng tôi.

Xem thêm: Lương Y Nguyễn Thị Kim Đoan, Nhà 32 Liền Kề 25 Ngô Thì Nhậm

các đêm, thân rừng sâu thanh vắng, nằm trên võng dù, giữa đường hành quân, nhìn ánh trăng sắng trên trời cao đột nhiên nhớ quê công ty tha thiết. Ánh trăng nhân hậu hòa thân trời cao xanh, tia nắng vằng vặc soi khắp núi rừng. Tôi mong gì mai này khi kẻ thù bị tiêu diệt, tôi trở về quê xây dựng cuộc sống mới. Cuộc sống thường ngày với với loại cày con trâu. Ngày ngày cuốc vườn cửa trồng rau, đêm đêm uống cốc trà ấm, ngắm vầng trăng tròn. Cuộc đời như vậy đủ thú lắm rồi.

Ánh trăng chiếu rọi vào vị trí tôi ở như cảm thông sâu sắc và yên ủi tôi. Ánh trăng hiểu rõ sâu xa lòng tôi, mang lại xoa dịu cơn đau trong trái tim tôi. Trái tim chất chứa hận thù. Tôi thầm hứa với trăng cao sẽ dũng cảm chiến đấu mang đến khi quốc gia sạch nhẵn giặc thù. Cuộc sống đời thường tươi đẹp đang ngóng tôi. Người thân trong gia đình đang ngóng đợi tôi. Nước đôi mắt tôi tự dưng rưng rung khi nghĩ điều đó.

Than ôi! bao gồm ngờ đâu, khi cuộc chiến kết thúc, lời hứa năm xưa tôi đang quên đi tự bao giờ. Bước thoát khỏi chiến tranh, tôi lâm vào cảnh trạng thái hụt hẫng. 1 phần vì quá vui mắt và hạnh phúc. 1 phần vì tôi quay trở lại với cuộc sống đời thường thường ngày với gần như ràng buộc mới. Cuộc sống thường ngày vật chất đầu đủ, tiện nghi khiến cho tôi say mê tận hưởng để bù đắp lại bao nhiêu năm vất vả vị trí rừng thiêng nước độc. Nhiều lúc cận kề sinh tử, tưởng sẽ không còn thể quay trở lại để gặp mặt vk hiền bé thơ.

quá trình mới trong giai đoạn dựng xây đất nước khắc phục hậu quả chiến tranh khiến tôi cũng bận rộn tối ngày. Hết đi sớm lại về khuya khiến cho tôi không thể thời gian để nghĩ ngợi. Hình bóng quê hương và muôn vàn kỉ niệm tuy vẫn còn đấy ở vào trái tim tôi nhưng kể từ lâu đã trở nên khép lại, đậy kín. Đô thị phồn hoa, diễm lệ, ánh đèn sáng màu lấp loáng soi rọi mọi mặt đất, khắp bầu trời. Vầng trăng nghĩa tình năm xưa vẫn cứ từng đêm đi qua bầu trời. Nhưng gần như tôi không còn hay biết.

Tôi ngửa mặt lên nhìn vầng trăng. Trăng ni vẫn thế, vẫn tròn trịa và tỏa sáng. Ngoài ra có cái gì đó đang rưng rưng. Trong tim tôi tự dưng hiện rõ hình ảnh quê hương thơm thương yêu. Từng cánh đồng, từng ngọn núi, con sông bỗng về bên ào ạt. Thiên nhiên tôi bật khóc. Giọt nước mắt lăn dài trên má lạnh hổi.

Đó là nước mắt xót xa rất nhiều tháng xa xưa cũ. Giọt nước mắt ân hận hận khi nhấn ra xưa nay mình đã hờ hững với vượt khứ nghĩa tình, lãnh đạm với vầng trăng thủy chung. Dù bọn chúng tôi, những người dân lính, từ lâu đã không còn nhớ tới. Tuy thế vầng trăng bao năm qua vẫn không nắm đổi. Trăng vẫn luôn luôn ở cạnh chúng tôi, dõi theo chúng tôi. Trăng nghĩa tình thủy thông thường còn chúng tôi lại vô tình, thờ ơ nó nó.

Ánh trăng yên ắng phăng phắc, không nói gì. Đó là sự tĩnh mịch nghiêm khắc nhắc nhở tôi về vượt khứ nhức thương nhưng nghĩa tình. Trăng không giận dữ, nghiêm nghị cơ mà bao dung càng khiến tôi thêm đau lòng. Tôi dấn ra bấy lâu mình đã lãnh đạm với thừa khứ, ghẻ lạnh với nỗi đau thương mà dân tộc vừa trải qua. Những lần tôi sẽ tự ngụy biện rằng xong tốt quá trình trong hiện tại là đã gồm công với nước nhà rồi. Và đầy đủ gì mình nhận thấy là do sức lực mình vứt ra, là hoàn toàn xứng đáng.

nhưng lại kì thực, sẽ là một cuộc sống ích kỉ cùng vô tâm. Biết bao con tín đồ vẫn đang âm thầm hi sinh bởi vì bom đạn của kẻ thù còn sót lại, bởi đói khổ triền miên. Nỗi đau thương vẫn còn đó âm ỉ trong tâm dân tộc. Kẻ thù đã tách đi, nhưng mà hậu quả của chúng gây ra vẫn thường xuyên gây tổn thương cho biết bao người. Biết bao gia đình, bao con người chưa thể tìm phát hiện hạnh phúc. Cả dân tộc đang gượng gập mình ráng sức vượt qua. Còn tôi thì ngập ngụa, nụ cười vui trong đời sống trang bị chất.

Càng suy nghĩ, tôi càng thấy ăn năn lỗi. Cảm ơn vầng trăng đã giúp tôi hiểu rõ sâu xa và dấn rõ bản thân mình. Tôi đề nghị làm nào đấy để xứng danh với dân tộc. Tôi buộc phải làm nào đấy để bù lại lỗi lầm. Tôi đề xuất sống xứng danh với ý thức người lính trong thời đại mới, liên tiếp tiên phong trong những nhiệm vụ trở ngại nhất của dân tộc. Chắc chắn rằng rồi. Nhất định tôi phải gắn kết mình cùng với những nhiệm vụ của dân tộc. Tuyệt nhất định phải ghi nhận trân trọng thừa khứ cùng sống xứng đáng với hầu như gì mình đã nhận được. Cuộc sống đời thường này không chỉ dành cho riêng tôi mà dành cho cả dân tộc, dành riêng những con người nhân vật đã cống hiến hết mình do độc lập, tự do thoải mái của tổ quốc