Tôi viết bài xích thơ xuânNghìn chín trăm sáu mốtCành táo bị cắn đầu hè rung rinh trái ngọtNắng soi sương giọt long lanh…Rét các nên nóng nắng hanhĐắng cay lắm bắt đầu ngọt lành đó chăng?Giã từ thời điểm năm cũ bâng khuângĐã nghe xuân mới lâng lâng kỳ lạ thường!

***

Chào xuân đẹp! có gì vui đấyHỡi em yêu? cơ mà má em đỏ dậyNhư bắt đầu hò hẹn, say mêAnh cố gắng tay em, sôi nổi, hậu đậu vềMà nói vậy: “Trái tim anh đóRất chân thực chia cha phần tươi đỏ:Anh giành riêng cho Đảng phần nhiềuPhần cho thơ, với phần để em yêu…”Em xấu hổ: “Thế cũng nhiều anh nhỉ!”Rồi nhị đứa hôn nhau, hai fan đồng chíDắt nhau đi, cho đến sáng mai nayAnh đón em về, xuân cũng mang đến trong tay!

***

Ôi giờ hót vui say nhỏ chim chiền chiệnTrên đồng lúa chiêm xuân chao mình bay liệngXuân ơi xuân, vui tới mông mênhBiển vui dưng sóng trắng đầu ghềnhThơ đang hát, non trong lời chúc:Đường lên niềm hạnh phúc rộng thênh thênhTam Đảo, ba Vì vui núi xuân xanh…Chào 61! Đỉnh cao muôn trượngTa đứng đây, ánh mắt bốn hướngTrông lại ngàn xưa, trông cho tới mai sauTrông Bắc trông Nam, trông cả địa cầu!Trải sang 1 cuộc bể dâuCâu thơ còn đọng nỗi đau nhân tìnhNổi chìm kiếp sống lênh đênhTố Như ơi, lệ chảy quanh thân Kiều!Nghe hồn đường nguyễn trãi phiêu diêuTiếng gươm khua, tiếng thơ kêu xé lòng…Ôi giờ của cha ông thuở trướcXin hát mừng giang sơn hôm nay:Một vùng trời khu đất trong tayDẫu không toàn vẹn, cũng cất cánh cờ hồng!Việt Nam, dân tộc anh hùngTay không nhưng đã thành công xuất sắc nên người!Có gì đẹp mắt trên đời rộng thếNgười yêu tín đồ sống nhằm yêu nhauĐảng cho ta trái tim giàuThẳng sườn lưng mà bước, ngẩng đầu cơ mà bay!

***

Đời vui đó, hôm nay mở cửaNhư hàng hàng bách hoá của taHỡi những người yêu, hãy ghé sở hữu hoaVà đến đó, tậu ít quà lễ cưới:Lụa nam Định xinh xắn mát rượiLược mặt hàng Đào chải mái tóc xanh!Ta còn nghèo, phố chật đơn vị gianhNhưng cũng đầy đủ vài tranh treo Tết…Đời vui đó, giờ ca Đoàn kếtTa cố tay nhau xây lại đời taRuộng lúa, đồng khoai, nương sắn, vườn cửa càChuồng lợn, bè đảng gà, bầy rau, ao cáDọn tí phân rơi, nhặt từng ngọn láMỗi hòn than, mẩu sắn, cân nặng ngôTa mến yêu gom góp dựng cơ đồ!

***

Ồ ham mê thật, bài bác thơ miền BắcRất tự do thoải mái nên tươi nhạc, tươi vầnCả không khí như xích lại gầnThời gian cũng quên tuần quên tháng.Đời con trẻ lại.

Bạn đang xem: Ngôn ngữ ký hiệu tay của người italy

Toàn bộ đều cách mạng!Rũ sạch mát cô đơn, riêng lẻ, bựa cùngQuê mùi hương ta rộn rã cuộc vui chungNgười bắt tay hợp tác nên lúa dày thêm đó.Đường nở ngực. Gần như hàng dương liễu nhỏĐã lên xanh như tóc tuổi mười lămXuân ơi Xuân, em mới đến dăm nămMà cuộc sống đời thường đã tưng bừng ngày hộiNhư hôm nay, giữa công trường đỏ bụiNhững đoàn xe vận tải nối nhau điHồng Quảng, Lào Cai, Thái Nguyên, Việt TrìTên non sông reo vui bao giờ gọi…

***

Nào đi tới! bác Hồ ta nóiPhút giao thừa, giờ đồng hồ hát đêm xuânKế hoạch năm năm. Mời phần nhiều đoàn quânMời đều bàn chân, tiến lên phía trước.Tất cả bên dưới cờ, hát lên và bước!Đi ta đi! khai thác rừng hoangHỏi núi non cao, đâu sắt đâu vàng?Hỏi đại dương khơi xa, đâu luồng cá chạy?Sông Đà, sông Lô, sông Hồng, sông ChảyHỏi đâu thác nhảy, mang đến điện tảo chiều?Hỡi những người dân trai, những cô nàng yêuTrên rất nhiều đèo mây, rất nhiều tầng núi đáHai bàn tay ta hãy làm tất cả!Xuân đã đi đến rồi.

Xem thêm:

Gấp rút tương laiKhói những nhà máy mới ban mai…

***

Tôi viết mang đến ai bài xích thơ 61?Đêm đã khuya rồi, lạnh lẽo về kia buốtHà Nội rì rầm… bé thổi bên cạnh gaMột chuyến tàu lăn bánh đi xaTiếng xình xịch, chạy dọc đường Nam Bộ…Ôi đâu riêng gì con tàu! Trái tim ta đóTiếng đập thình thình, mong muốn vỡ làm cho đôi!Ta biết em hết sức khoẻ, tim ơiKhông khóc đấy. Nhưng mà sao mà nóng bỏngNhư lửa cháy trong tim ta gió lộng?Mấy hôm nay, như đứa ghi nhớ nhàTa vẩn vơ hoài, rạo rực, vào raNghe tiếng mõ cùng nghe giờ súngMiền nam giới dậy, hò reo náo động!Ba nhỏ tôi đang ngủ lâu rồiCòn bao nhiêu chưa được ngủ vào nôiMiền Bắc thiên đường của các con tôi!Gà gáy sáng. Thơ ơi, sở hữu cánh lửaHãy bay đi! bé chim kêu trước cửaThêm một ngày xuân đến. Bình minhCành táo apple đầu hè quả ngọt rung rinhNhư niềm hạnh phúc đơn sơ, cầu mơ nho nhỏTreo trước đôi mắt của loài bạn ta đó:Hoà bìnhẤm noChoCon ngườiSung sướngTự do!