Nếu tuyệt diệu yêu ngự làm việc Blao vào trong thời hạn tháng ấy chắc tín đồ cũng hết sức kinh ngạc và cảm hễ khi thấy bỗng nhiên ngột xuất hiện thêm trong vương quốc sương mù của chính bản thân mình một nhạc sĩ 25 tuổi tài hoa với quá sức lãng mạn, vẫn viết rộng 300 bức thư tình trong ba năm, từ bỏ 1964 - 1967...

Bạn đang xem: Anh chợt nghĩ rằng cuộc đời buồn bã như thế này sao chúng mình không tha thiết với nhau hơn


*
Bức thư “tạ tội” bởi vì một lần thất hẹn

Buổi trưa trời ảm đạm và tương đối lạnh.

Anh vẫn cần thiết nào ko thấy sự lạc lõng của bản thân nơi đây.

Ở ngôi trường Đồng Khánh giờ này có thể Ánh đã mài miệt với những bài bác vở mới. Sảnh trường đã gồm có cây hoa vàng, tím mọc nhoi lên ở trên từng bãi cỏ xanh. Đúng không. E cũng cần mất đến hằng mấy mon anh mới tạm ổn bản thân được vào với tp này lại.

Bây giờ đồng hồ anh không còn giúp người gác hải đăng. Ánh cũng thôi làm tín đồ mang lửa. Chúng mình làm sao níu cho được tay nhau vào suốt mùa đông này?

Cơn mưa như thác đổ ko kể trời. Đồi trà hiện giờ mù mịt không thể thấy gì.

Xem thêm: Khuyến Mã Giảm Giá Điện Máy Xanh, Mã Giảm Giá Điện Máy Xanh Hôm Nay

Anh đang có Ánh - tuổi - nhỏ tuổi trước khía cạnh trong cái hộp nhỏ dại anh mang theo đó.

Mưa khôn cùng buồn. Như 1 điệp khúc dai dẳng trong mấy tháng ngày đông này.

Ánh ơi... Ghi nhớ vô ngần.

Cũng ngày 23.9 đó, vào buổi tối, ông viết tiếp lá thư trên: “Ánh ơi, hiện nay là đêm rất đầy sinh sống thung lũng này, anh đã ngồi nhìn, sinh hoạt phía đồi xa bao gồm từng chấm tín hiệu đèn đỏ rất bi tráng và trái núi thì đã biết thành che khuất từ chiều bởi mây xám. Anh siêu nhớ đêm bây giờ ở đó Ánh sẽ ngồi an ninh trong căn hộ ngát hương thơm hoa dạ lan và tòa nhà anh đầy bóng về tối trong căn hộ với chiếc bàn bureau ở yên cùng những di tích còn vướng lại đó của anh. Có thể bây giờ đang còn mưa bên trên lá long não. Và chiều vật dụng năm này sao anh thốt nhiên nghĩ là Ánh cũng rất có thể trở lại hộ gia đình đó để nhìn sự vắng khía cạnh của anh, nhằm ngồi trên loại ghế mây kia đếm lại lốt vết vừa rồi của mùa hạ, mùa thu. Để nhìn vẻ lỗi vô trên từng ngón tay vô cùng dài bỏ hoang của Ánh. Hãy năng quay trở lại đó ngồi một lúc làm cho anh hi vọng rằng Ánh cũng thiết tha với những - gì - vẫn - qua của anh. Đêm rất dày đen. Sâu khu đất của núi rừng cũng đã reo lên âm nhạc rất nhọn.

Ánh ơi, nếu bây chừ anh ra bên ngoài trời call to thương hiệu Ánh thì tiếng gọi sẽ dội ra xa, cây cỏ sẽ thức dậy và loài sâu đất sẽ đề nghị im đi. Anh bây giờ, độc nhất là trong khoảng thời gian rất ngắn này, chỉ muốn làm sao bao gồm đủ phép mầu để làm cho phần lớn kẻ bản thân yêu yêu đương được hạnh phúc. Hàng ngày sống qua là mỗi ngày thấy sự an ninh sa sút đi một chút. Trọng tâm hồn cũng hư hao đi nhiều. Anh không hề mong gì rộng là được tìm chạm chán mình mãi trong những người yêu thương thương. Sự xả thân nên chỉ tất cả một lần và kéo dài cho mãi mãi. Ánh gồm nghĩ cầm cố không. Viết thư về mang đến anh như vậy này: Trịnh Công Sơn. Hộp thư lưu giữ trữ. Ty Bưu năng lượng điện Bảo Lộc, Lâm Đồng.

Đêm rất buồn và anh thấy đơn côi hơn bao giờ cả. Ánh ơi Ánh ơi, đang xa quá rồi phải không, làm sao còn nghe lời gọi lặng lẽ này. Đêm anh ngồi bó tay đốt thuốc cùng nhìn khoảng chừng tối đen bên ngoài. đã còn tương đối nhiều đêm như thế này nữa ko một kẻ thân thuộc thân yêu để dùng ngôn từ trìu mến của nhau”.